“AI không tưởng thưởng cho người thông minh nhất. AI tưởng thưởng cho kẻ bền bỉ.”
Thầy Phạm Thành Long nói câu đó trên sân khấu, trước hơn 1.000 doanh nhân, tại Hội ngộ đỉnh cao BVC2026 ở TP. Vinh, Nghệ An. Tôi ngồi dưới, tay vẫn quen nghề gõ gõ ghi lại — hai mươi năm làm tài chính, phản xạ đầu tiên của tôi trước mọi tuyên bố vẫn là “chứng minh đi”. Nhưng câu này thì tôi không cần ai chứng minh. Vì nó chạm đúng thứ tôi đang sống mỗi đêm.
Cái tôi tưởng là năng khiếu, hóa ra là kỷ luật với AI
Suốt một thời gian dài tôi tin rằng những người dùng AI giỏi là những người thông minh hơn tôi. Họ chắc phải hiểu công nghệ, phải biết vài câu lệnh thần thánh, phải có một loại đầu óc mà dân sổ sách như tôi không có.
Rồi tôi nghe con số thầy Long tự kể — và tôi xin nhắc trước, đây là lời thầy tự thuật tại sự kiện, không phải cam kết cho bất kỳ ai. Theo chia sẻ của thầy, trung bình mỗi đêm quãng một giờ sáng, thầy gõ khoảng 553 câu lệnh cho AI. Không phải một đêm. Mà khoảng 70 đêm nối nhau.
Bảy mươi đêm.
Bạn thấy điều gì trong con số đó? Tôi thì không thấy thiên tài. Tôi thấy một người đàn ông ngồi vào bàn lúc một giờ sáng, đêm này qua đêm khác, khi cả thế giới đã ngủ. Đó không phải câu chuyện của IQ. Đó là câu chuyện của một cái ghế và một người chịu ngồi xuống cái ghế đó mỗi ngày.
Thầy nói thẳng: không phải một đêm bùng cháy, mà là 70 đêm nối nhau. Và tôi nghĩ đây chính là bí mật mà không ai muốn nghe — vì nó không long lanh. Nó chỉ đòi hỏi bạn quay lại. Ngày mai. Rồi ngày kia.
Thói quen dùng AI mỗi ngày: dân tài chính chúng tôi vốn đã biết bí mật này
Tôi làm kế toán trưởng nhiều năm. Bạn biết đặc trưng của nghề này là gì không? Đóng sổ.
Cuối mỗi ngày, cuối mỗi tháng, cuối mỗi quý — bạn phải ngồi xuống đối chiếu, khớp từng con số, chốt sổ. Không có “đợi cảm hứng”. Không có “hôm nay lười thôi bỏ qua”. Một ngày bạn không đóng sổ, hôm sau sai lệch chồng lên nhau, cuối kỳ vỡ trận. Cái nghề dạy tôi một điều xương tủy: kết quả lớn không đến từ một cú xuất thần, nó đến từ việc lặp lại một hành vi nhỏ đủ lâu.
Nên khi tôi bắt đầu tự tay dựng “bộ não thứ hai” — phương pháp của thầy Long mà tôi là học viên đang áp dụng — tôi không đối xử với nó như một dự án công nghệ. Tôi đối xử với nó như đóng sổ. Mỗi ngày thả một ít nguyên liệu thô vào: một ghi âm, một bài đọc, một mẩu suy nghĩ. Để hệ thống bóc tách, kết nối, dọn dẹp. Không hôm nào hoành tráng. Nhưng không hôm nào trống.
Và cái wiki sống đó cứ dày lên. Càng dùng càng thông minh — không phải vì tôi giỏi hơn tuần trước, mà vì tôi quay lại mỗi ngày. Thói quen dùng AI mỗi ngày, hóa ra, mới là thứ tạo ra khác biệt. Nếu bạn muốn hiểu cách một người bình thường nuôi được thứ này, tôi có kể lại trong bài bộ não thứ hai với AI.
Kỷ luật thật sự lộ ra lúc bạn ngã
Nhưng bền bỉ không chỉ là ngồi vào ghế khi mọi thứ êm. Bền bỉ được kiểm tra lúc bạn ngã sấp mặt.
Thầy Long kể một chuyện tôi nhớ mãi. Trong một cuộc đua, thầy đâm vào rào chắn, ngã. Theo lời thầy, khoảng 31 phút nằm đó với cơn đau. Lốp thì bể. Và bạn biết thầy làm gì không? Xin chiếc khẩu trang của người xung quanh, nhét vào lốp bể để vá tạm, rồi leo lên chiếc xe đã gãy càng mà chạy tiếp về đích.
Vá tạm. Đi tiếp. Về đích.
Câu thầy chốt lại làm tôi thấm nhất: mọi thứ trên đời đều có thể vá tạm để đi tiếp — trừ thời gian. Thời gian là thứ duy nhất không “vá” lại được.
Tôi nghĩ về chuyện 2009, cũng theo lời thầy kể, khi thầy mon men lên sân khấu và bị đuổi xuống. Một người bị đuổi khỏi sân khấu năm đó, mười mấy năm sau đứng nói trước hơn nghìn người. Khoảng cách giữa hai hình ảnh đó không phải là tài năng bẩm sinh. Là số lần đứng dậy sau khi ngã.
Dân tài chính chúng tôi cũng ngã chứ. Có những kỳ quyết toán tôi làm sai, bị soi, phải làm lại từ đầu, thức trắng. Mỗi lần như vậy, cái níu tôi đứng dậy không phải là “tôi thông minh nên sẽ ổn”. Mà là “tôi phải quay lại bàn, khớp lại từng dòng”. Kỷ luật, chứ không phải thiên tư.
AI nhân sự bền bỉ của bạn lên, chứ không thay bạn bền bỉ
Đây là chỗ AI bước vào — và bước vào rất đẹp.
Thầy kể về một chuyến thám hiểm: theo chia sẻ của thầy, khoảng 32 ngày, chừng 11.000 km, có vùng lạnh tới khoảng âm 1 độ, phải đốt phân bò khô để sưởi. Trở về với khoảng 7.000 tấm ảnh. Và từ đống nguyên liệu thô khổng lồ đó, hệ thống giúp thầy chắt ra 9 bài viết, 1 bộ phim và 7 bài học.
Bạn thấy phép nhân chưa? Một người bền bỉ đi 32 ngày, chụp 7.000 ảnh — đó là phần bạn làm, phần không ai gõ phím thay được. Nhưng biến 7.000 ảnh rời rạc thành 9 bài, 1 phim, 7 bài học — đó là phần AI gánh, nếu bạn đã chịu khó tích lũy nguyên liệu.
AI không tạo ra sự bền bỉ cho bạn. Nó nhân sự bền bỉ có sẵn lên. Người chịu ngồi vào ghế 70 đêm thì AI biến 70 đêm đó thành một tài sản. Người không ngồi thì AI chẳng có gì để nhân.
Và điều này gắn chặt với thứ tôi tin là gốc rễ mọi thành quả bền lâu — những mối quan hệ và thói quen bạn bồi đắp mỗi ngày. AI không thay được cái nền đó. Nó chỉ khuếch đại nó.
Vậy bắt đầu từ đâu, nếu bạn không phải thiên tài?
Từ đúng chỗ bạn đang đứng. Vì bí mật không nằm ở IQ.
Đừng cố có một đêm bùng cháy. Hãy chọn một hành vi nhỏ với AI mà bạn có thể lặp lại kể cả hôm mệt. Với tôi là: mỗi tối, trước khi tắt máy, thả một mẩu nguyên liệu vào bộ não thứ hai. Nhỏ đến mức không có lý do gì để bỏ. Nhưng đủ đều để sau 70 ngày, nó thành một thứ khác hẳn.
Ngã thì vá tạm rồi đi tiếp — trừ thời gian, thứ gì cũng vá được. Cái ghế lúc một giờ sáng không đợi người thông minh nhất. Nó đợi người chịu quay lại.
Về tác giả
Nguyễn Thị Việt Hà — chuyên gia tài chính–kế toán gần 20 năm; từng Kế toán trưởng & thẩm định dự án ODA; Cử nhân Luật (ĐH Luật Hà Nội), Thạc sĩ Quản lý Kinh tế; Đại lý thuế (Bộ Tài chính); nguyên Chủ tịch, hiện Trưởng ban Định hướng Thành viên BNI THANGLONG Chapter; nhà sáng lập Holi Wellness Travel / HoliTours / SmartFin. Tôi là học viên IPS của thầy Phạm Thành Long, đang tự tay dựng “bộ não thứ hai” — phương pháp là của thầy Long, tôi chỉ là người áp dụng và kể lại từ trải nghiệm thật.
Nếu bài này chạm được bạn, mời bạn theo dõi nguyenthivietha.com và ghé Cộng đồng Thịnh vượng — nơi tôi chia sẻ hành trình nuôi bộ não thứ hai như một thói quen, không phải một cú xuất thần.
Nguồn: thuật lại buổi chia sẻ của thầy Phạm Thành Long tại Hội ngộ đỉnh cao BVC2026 tại TP. Vinh, Nghệ An (BNI Việt Nam, 10/7/2026). Các con số trong bài là lời thầy tự thuật tại sự kiện, không phải cam kết hay bảo đảm; kết quả tùy nỗ lực và hoàn cảnh mỗi người.