Cách Tôi Vượt Qua Khó Khăn Trong Cuộc Sống

— Nguyễn Thị Việt Hà


Tôi không phải người không biết sợ. Tôi biết sợ. Tôi biết buồn. Tôi đã khóc — khóc thật sự, không phải khóc cho có.

Nhưng tôi nhận ra một điều: cảm xúc không phải kẻ thù. Cảm xúc chỉ là tín hiệu. Điều quan trọng là bạn làm gì sau khi cảm xúc đó qua đi.

Và mỗi lần tôi vượt qua một khó khăn, tôi đều làm theo một cách nhất định — không phải vì tôi lập trình ra nó, mà vì nhìn lại, tôi thấy mình luôn làm như vậy.

Đây là cách đó.


Khó khăn 1: Trượt đại học — thiếu 0,5 điểm

Chuyện gì xảy ra: Năm đầu thi đại học, tôi trượt. Thiếu đúng nửa điểm vào Bách Khoa — ngôi trường tôi mơ ước từ hồi còn mơ làm kỹ sư xây dựng. Mẹ khuyên chuyển ngang vào Đại học Hải Phòng. Gần nhà, ổn định, không mất năm.

Tôi làm gì: Tôi ở lại Hà Nội. Không có lớp luyện thi. Không có thầy kèm. Chỉ có bộ sách toán lý hoá và một năm tự cày — theo đúng nghĩa đen của từ đó.

Năm sau: 26,5 điểm. Đỗ Đại học Thương mại. Và gần như toàn bộ các học kỳ đại học sau đó đều có học bổng.

Pattern tôi nhận ra: Tôi không chọn con đường dễ — tôi chọn con đường mình muốn, dù khó hơn. Và tôi làm nó một mình, bằng tự lực.

Không phải vì tôi không cần giúp đỡ. Mà vì tôi biết rằng thứ duy nhất tôi chắc chắn có thể kiểm soát — là chính mình.

Xem thêm: Tài năng thiên bẩm của tôi


Khó khăn 2: Mất gần toàn bộ tài sản năm 2009–2010

Chuyện gì xảy ra: Bất động sản và chứng khoán đóng băng cùng lúc. Những gì tích lũy từ những năm đầu đi làm — gần như biến mất. Chúng tôi trẻ, chúng tôi vừa có chút tài sản, và chúng tôi mất nó nhanh đến mức không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tôi làm gì: Không đổ lỗi. Không ngồi tiếc. Không dừng lại.

Tôi và chồng đều có công việc ổn định. Tôi bám vào điều đó như bám vào nền đất khi bão đang thổi — giữ vững nền tảng, để khi bão qua thì còn chỗ đứng mà bắt đầu lại.

Sau đó, chúng tôi làm lại từ đầu. Chậm hơn. Nhưng vững hơn.

Pattern tôi nhận ra: Trong khủng hoảng, đừng cố giải quyết tất cả cùng lúc. Hãy xác định thứ gì đang ổn định — và giữ chặt thứ đó. Phần còn lại sẽ tự có cách.

Nền tảng không phải tiền. Nền tảng là chuyên môn, là sức khoẻ, là mối quan hệ — những thứ không ai lấy được của bạn dù thị trường sụp.

Xem thêm: Tôi đã học được gì từ thế giới


Khó khăn 3: Dự án ODA sắp thất bại — áp lực từ trên xuống dưới

Chuyện gì xảy ra: Một dự án ODA giải ngân chậm trầm trọng. Nguy cơ không hoàn thành đúng hạn đang hiện hữu. Đây là dự án lớn, có áp lực từ phía nhà tài trợ quốc tế, từ phía ban lãnh đạo. Không ai muốn đứng ra gánh cái trách nhiệm đó.

Tôi làm gì: Tôi đứng ra. Tôi trở thành kế toán trưởng dự án — không né tránh, không chờ người khác giải quyết. Tôi cùng giám đốc gỡ từng nút thắt, từng quy trình giải ngân bị tắc, từng thủ tục pháp lý còn thiếu.

Kết quả: dự án về đích đúng hạn — trở thành dự án hoàn thành đúng tiến độ nhất từ trước đến nay tại đơn vị.

Pattern tôi nhận ra: Khó khăn là cơ hội ngụy trang. Khi mọi người tránh xa, khi không ai muốn chịu trách nhiệm — đó là lúc người bước vào sẽ được nhớ mãi. Tôi không tìm kiếm sự ghi nhận. Nhưng sự ghi nhận đó đã mở ra bước thăng tiến tiếp theo trong sự nghiệp của tôi.

Đừng né vấn đề. Lao vào. Giải quyết. Rồi nhìn lại — bạn sẽ thấy mình vừa lớn lên.


Khó khăn 4: Hợp tác đổ vỡ — bài học của lòng tin không có văn bản

Chuyện gì xảy ra: Tôi đã chia sẻ ở bài viết trước — hợp tác với người trong BNI mà không có cam kết rõ ràng. Khi rủi ro đến, không tìm được tiếng nói chung. Dự án đổ. Mối quan hệ bị tổn thương.

Tôi làm gì: Tôi không đổ lỗi cho ai. Tôi nhìn thẳng vào phần trách nhiệm của mình — tôi đã không thiết lập sự rõ ràng từ đầu.

Từ đó, tôi điều chỉnh hệ thống, không điều chỉnh cảm xúc. Mọi hợp tác từ sau đó — dù nhỏ đến đâu — đều có văn bản.

Pattern tôi nhận ra: Tôi không học từ thất bại bằng cách ôm nỗi đau đó mãi. Tôi học bằng cách đặt ra một nguyên tắc mới và thực thi nó triệt để. Không cần phán xét ai. Chỉ cần thay đổi hành động của mình.

Người trưởng thành không nói “lần sau tôi sẽ cẩn thận hơn.” Họ xây hệ thống buộc mình phải cẩn thận — dù có muốn hay không.


Khó khăn 5: Bước ra khỏi 17 năm công chức — không phải quyết định dễ

Chuyện gì xảy ra: Năm 2024, tôi chính thức rời Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn sau 17 năm. Không có lưới an toàn. Không có lương cố định từ ngày mai. Chỉ có những dự án đang xây dở và một đống ý tưởng chưa thành hình.

Điều ít người biết: Tôi đã chuẩn bị cho ngày đó từ 2013 — mười một năm trước khi chính thức bước ra. Công ty gia đình thành lập từ đó. Kiến thức kinh doanh tích lũy qua BNI, qua các khoá học, qua từng dự án bên ngoài làm song song. Tôi không nhảy vào khoảng không — tôi nhảy vào nền tảng đã xây sẵn.

Pattern tôi nhận ra: Dũng cảm không có nghĩa là liều lĩnh. Dũng cảm là chuẩn bị đủ lâu, đủ kỹ — rồi nhảy đúng lúc. Tôi không bỏ việc nhà nước trong một buổi tối cảm xúc. Tôi lên kế hoạch từng bước, kiểm tra từng giả định, rồi mới quyết định.

Cửa sổ cơ hội không chờ ai. Nhưng người chuẩn bị sẵn sẽ nhảy qua được — người không chuẩn bị chỉ đứng nhìn nó đóng lại.

Xem thêm: Sự phát triển bản thân của tôi


Khó khăn 6: Áp lực tài chính kép — con du học Mỹ, bố mẹ già, khởi nghiệp cùng lúc

Chuyện gì xảy ra: Con gái tôi đang du học tại Mỹ — 40.000 USD một năm bao gồm học phí, sinh hoạt, vé máy bay. Con trai đang chuẩn bị vào cấp ba. Bố mẹ hai bên vẫn còn, muốn báo hiếu. Nợ cần trả. Và tôi đang xây 3 dự án cùng lúc từ gần như con số không.

Nghe đến đây, nhiều người sẽ hỏi: làm sao chị chịu được áp lực đó?

Tôi làm gì: Tôi không cố chịu đựng. Tôi tổ chức lại.

Thay vì chờ một dòng tiền ổn định, tôi xây nhiều dòng thu nhập song song — Holly Tour, Smart Fint, Enagic, affiliate. Thay vì thuê nhiều người, tôi dùng AI và tự động hoá để tinh gọn vận hành. Thay vì lo lắng, tôi học — từng khoá, từng kỹ năng, từng hệ thống.

Pattern tôi nhận ra: Lo lắng tiêu tốn năng lượng mà không tạo ra kết quả. Hành động — dù nhỏ — thì khác. Mỗi ngày tôi làm được một thứ gì đó tiến lên, dù chỉ một bước nhỏ, tôi cảm thấy mình đang đi — không phải đang chờ.

Áp lực không biến mất. Nhưng nó nhẹ hơn rất nhiều khi bạn đang chuyển động.


Điều tôi nhận ra — nhìn lại tất cả

Tôi không có công thức vượt khó. Tôi có một pattern — và nó xuất hiện trong mọi khó khăn tôi đã đi qua:

1. Cảm nhận — không phủ nhận Khóc nếu cần khóc. Buồn nếu thật sự buồn. Không tự ép mình “mạnh mẽ” giả tạo.

2. Xác định thứ mình kiểm soát được Thị trường tôi không kiểm soát. Quyết định của người khác tôi không kiểm soát. Nhưng hành động tiếp theo của mình — tôi kiểm soát hoàn toàn.

3. Không chọn lối thoát dễ Luôn luôn — tôi chọn con đường mình muốn, dù khó hơn. Không phải vì muốn khổ. Mà vì tôi biết lối thoát dễ thường dẫn đến nơi tôi không muốn đến.

4. Điều chỉnh hệ thống, không chỉ điều chỉnh cảm xúc Sau mỗi lần vấp, tôi không chỉ nghĩ “lần sau cẩn thận hơn.” Tôi xây một quy trình, một nguyên tắc, một thói quen mới — thứ gì đó có cấu trúc, không phụ thuộc vào ý chí nhất thời.

5. Tiếp tục — không ngồi chờ cảm hứng Cảm hứng không đến trước hành động. Cảm hứng đến trong hành động.


Lời kết

Tôi không nghĩ mình là người đặc biệt vì đã vượt qua được những thứ trên. Tôi nghĩ: bất kỳ ai cũng có thể — nếu họ chịu nhìn thẳng vào vấn đề thay vì tìm cách né tránh nó.

Khó khăn không phải dấu hiệu bạn đang đi sai đường. Đôi khi nó chính xác là dấu hiệu bạn đang đi đúng hướng — vì con đường đáng đi thường không dễ bước.


→ Đọc tiếp: Sức khoẻ, Công nghệ và Enagic → Xem thêm: Cú phốt đầu đời của tôi → Về tôi: Nguyễn Thị Việt Hà là ai?


Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *